Instagram Logo

nhttuong

gnout

Gecko

277
posts
485
followers
120
following

trường sanh cung


19
1
1 months ago


trường sanh cung


19
1
1 months ago

trường sanh cung


19
1
1 months ago

trường sanh cung


19
1
1 months ago

trường sanh cung


19
1
1 months ago

trường sanh cung


19
1
1 months ago

trường sanh cung


19
1
1 months ago

Hình chụp Đà Lạt của chàng trai ghét Đà Lạt!


19
3 months ago


Hình chụp Đà Lạt của chàng trai ghét Đà Lạt!


19
3 months ago

Hình chụp Đà Lạt của chàng trai ghét Đà Lạt!


19
3 months ago

Hình chụp Đà Lạt của chàng trai ghét Đà Lạt!


19
3 months ago

Hình chụp Đà Lạt của chàng trai ghét Đà Lạt!


19
3 months ago

Hình chụp Đà Lạt của chàng trai ghét Đà Lạt!


19
3 months ago

Hình chụp Đà Lạt của chàng trai ghét Đà Lạt!


19
3 months ago

Hình chụp Đà Lạt của chàng trai ghét Đà Lạt!


19
3 months ago


Hình chụp Đà Lạt của chàng trai ghét Đà Lạt!


19
3 months ago

Hình chụp Đà Lạt của chàng trai ghét Đà Lạt!


19
3 months ago

Hình chụp Đà Lạt của chàng trai ghét Đà Lạt!


19
3 months ago

mãi chẳng ngủ được, trằn trọc nghĩ ngợi những thứ đã trôi đi rất xa, mình cũng dần trở thành một sự lãng quên của thế giới này.
Có lẽ đây là một mùa Tết rất khác lạ, trống trãi, lênh đênh, buồn kì lạ. chính mình tự cảm giác không còn kết nối với gia đình và mảnh đất này nữa, không còn cảm xúc mãnh liệt như trước, mình không đổ lỗi cho công việc, cũng không nghĩ là do công việc cuốn trôi mình đi mất.
Mình nghĩ về những người bạn (nữ) đã bên mình từ năm mình 12 tuổi, và giờ mình đã gần 27. Nếu có thể, mình sẽ ôm và giữ lấy từng người một, những người phụ nữ đầy động lực của tôi.


16
2
3 months ago

mãi chẳng ngủ được, trằn trọc nghĩ ngợi những thứ đã trôi đi rất xa, mình cũng dần trở thành một sự lãng quên của thế giới này.
Có lẽ đây là một mùa Tết rất khác lạ, trống trãi, lênh đênh, buồn kì lạ. chính mình tự cảm giác không còn kết nối với gia đình và mảnh đất này nữa, không còn cảm xúc mãnh liệt như trước, mình không đổ lỗi cho công việc, cũng không nghĩ là do công việc cuốn trôi mình đi mất.
Mình nghĩ về những người bạn (nữ) đã bên mình từ năm mình 12 tuổi, và giờ mình đã gần 27. Nếu có thể, mình sẽ ôm và giữ lấy từng người một, những người phụ nữ đầy động lực của tôi.


16
2
3 months ago

mãi chẳng ngủ được, trằn trọc nghĩ ngợi những thứ đã trôi đi rất xa, mình cũng dần trở thành một sự lãng quên của thế giới này.
Có lẽ đây là một mùa Tết rất khác lạ, trống trãi, lênh đênh, buồn kì lạ. chính mình tự cảm giác không còn kết nối với gia đình và mảnh đất này nữa, không còn cảm xúc mãnh liệt như trước, mình không đổ lỗi cho công việc, cũng không nghĩ là do công việc cuốn trôi mình đi mất.
Mình nghĩ về những người bạn (nữ) đã bên mình từ năm mình 12 tuổi, và giờ mình đã gần 27. Nếu có thể, mình sẽ ôm và giữ lấy từng người một, những người phụ nữ đầy động lực của tôi.


16
2
3 months ago


mãi chẳng ngủ được, trằn trọc nghĩ ngợi những thứ đã trôi đi rất xa, mình cũng dần trở thành một sự lãng quên của thế giới này.
Có lẽ đây là một mùa Tết rất khác lạ, trống trãi, lênh đênh, buồn kì lạ. chính mình tự cảm giác không còn kết nối với gia đình và mảnh đất này nữa, không còn cảm xúc mãnh liệt như trước, mình không đổ lỗi cho công việc, cũng không nghĩ là do công việc cuốn trôi mình đi mất.
Mình nghĩ về những người bạn (nữ) đã bên mình từ năm mình 12 tuổi, và giờ mình đã gần 27. Nếu có thể, mình sẽ ôm và giữ lấy từng người một, những người phụ nữ đầy động lực của tôi.


16
2
3 months ago

mãi chẳng ngủ được, trằn trọc nghĩ ngợi những thứ đã trôi đi rất xa, mình cũng dần trở thành một sự lãng quên của thế giới này.
Có lẽ đây là một mùa Tết rất khác lạ, trống trãi, lênh đênh, buồn kì lạ. chính mình tự cảm giác không còn kết nối với gia đình và mảnh đất này nữa, không còn cảm xúc mãnh liệt như trước, mình không đổ lỗi cho công việc, cũng không nghĩ là do công việc cuốn trôi mình đi mất.
Mình nghĩ về những người bạn (nữ) đã bên mình từ năm mình 12 tuổi, và giờ mình đã gần 27. Nếu có thể, mình sẽ ôm và giữ lấy từng người một, những người phụ nữ đầy động lực của tôi.


16
2
3 months ago

mãi chẳng ngủ được, trằn trọc nghĩ ngợi những thứ đã trôi đi rất xa, mình cũng dần trở thành một sự lãng quên của thế giới này.
Có lẽ đây là một mùa Tết rất khác lạ, trống trãi, lênh đênh, buồn kì lạ. chính mình tự cảm giác không còn kết nối với gia đình và mảnh đất này nữa, không còn cảm xúc mãnh liệt như trước, mình không đổ lỗi cho công việc, cũng không nghĩ là do công việc cuốn trôi mình đi mất.
Mình nghĩ về những người bạn (nữ) đã bên mình từ năm mình 12 tuổi, và giờ mình đã gần 27. Nếu có thể, mình sẽ ôm và giữ lấy từng người một, những người phụ nữ đầy động lực của tôi.


16
2
3 months ago

19
3 months ago

19
3 months ago

19
3 months ago

19
3 months ago

19
3 months ago

19
3 months ago

19
3 months ago

19
3 months ago

19
3 months ago

19
3 months ago

19
3 months ago

chợt thấy insta mình ko có tấm nào chụp với Sài Gòn :v


32
3
6 months ago

chợt thấy insta mình ko có tấm nào chụp với Sài Gòn :v


32
3
6 months ago

chợt thấy insta mình ko có tấm nào chụp với Sài Gòn :v


32
3
6 months ago

chợt thấy insta mình ko có tấm nào chụp với Sài Gòn :v


32
3
6 months ago

chợt thấy insta mình ko có tấm nào chụp với Sài Gòn :v


32
3
6 months ago

Kon Tum 👌💕


15
8 months ago

18
8 months ago

ngày Măng Đen


20
8 months ago

ngày Măng Đen


20
8 months ago

ngày Măng Đen


20
8 months ago

ngày Măng Đen


20
8 months ago

ngày Măng Đen


20
8 months ago

ngày Măng Đen


20
8 months ago

ngày Măng Đen


20
8 months ago

ngày Măng Đen


20
8 months ago

ngày Măng Đen


20
8 months ago

mấy tấm hình chụp vội bằng con Kodak Pixpro FZ55, quả thật mình quyết tâm mua bằng được em nó về là một điều đúng đắn!


17
8 months ago

mấy tấm hình chụp vội bằng con Kodak Pixpro FZ55, quả thật mình quyết tâm mua bằng được em nó về là một điều đúng đắn!


17
8 months ago

mấy tấm hình chụp vội bằng con Kodak Pixpro FZ55, quả thật mình quyết tâm mua bằng được em nó về là một điều đúng đắn!


17
8 months ago

mấy tấm hình chụp vội bằng con Kodak Pixpro FZ55, quả thật mình quyết tâm mua bằng được em nó về là một điều đúng đắn!


17
8 months ago

mấy tấm hình chụp vội bằng con Kodak Pixpro FZ55, quả thật mình quyết tâm mua bằng được em nó về là một điều đúng đắn!


17
8 months ago

mấy tấm hình chụp vội bằng con Kodak Pixpro FZ55, quả thật mình quyết tâm mua bằng được em nó về là một điều đúng đắn!


17
8 months ago

mấy tấm hình chụp vội bằng con Kodak Pixpro FZ55, quả thật mình quyết tâm mua bằng được em nó về là một điều đúng đắn!


17
8 months ago

mấy tấm hình chụp vội bằng con Kodak Pixpro FZ55, quả thật mình quyết tâm mua bằng được em nó về là một điều đúng đắn!


17
8 months ago

mấy tấm hình chụp vội bằng con Kodak Pixpro FZ55, quả thật mình quyết tâm mua bằng được em nó về là một điều đúng đắn!


17
8 months ago

Mình vẫn mong ước trở về nhà từng giờ, từng phút suốt 3 tháng qua, trong những bản nhạc Country mà mình nghe mỗi ngày khi đi làm. Những câu từ an ủi và động viên rằng vẫn còn những người thương mình, đứng phía sau dang rộng vòng tay đón mình. Giữa muôn vàng rắc rối và một mớ hỗn độn trong công việc mà chính mình lựa chọn, mình không phân định được đúng sai, thật giả, muốn hay không, từ bỏ hay ở lại và tiếp tục. Và mình không biết phải làm gì ngoài việc phóng theo nó đến cùng. Trốn tránh và bất cần, trở về với chính khoảng trống của bản thân, nơi mà mình cảm thấy nhất.

Lần này mình vẫn về nhà như cách mà mình trốn tránh vấn đề suốt những năm đi học, đi làm. Thoáng nhìn mẹ, cha, bà nội, ăn một bữa thật no với những món đơn giản của mẹ, nếm cái vị cà phê sữa mà mẹ mình pha sẵn mỗi buổi sáng như trước đây, ôm chặt con Sữa lúc nào cũng sủa mừng rỡ khi thấy mình về, đánh con xe SH mà cha mới sửa rảo một vòng thị trấn (cái xe cưng của cha mà lần trước về quê bị người ta tông mình), nhìn con sông trước nhà vẫn chậm rãi trôi ngược xuôi theo con nước, nhìn những đồng lúa vừa mới trổ bông sắp tới mùa gặt, nhìn những cái bảng tên Sóc Trăng đang dần được thay bằng tên một thành phố mới. Rồi mình về nhà, thấp hương cho ông bà, đứng trước bàn gia tiên mình thầm cảm ơn vì ông bà vẫn luôn lắng nghe những lời mình cầu nguyện. Mọi thứ ở quê vẫn vậy, ngày qua ngày, êm ả như chưa từng có cơn bão nào.

Không phải bản thân mình tha thiết về nhà mỗi ngày sao? Nhưng mình luôn quyết định những thứ mà chính bản thân mình chẳng hiểu được, quay trở lại Sài Gòn sau nữa ngày về nhà. Đôi chân này không muốn dừng lại, dòng máu này vẫn chảy ngược xuôi như con sông trước nhà, đôi mắt này muốn nhìn thấy những khoảng trời mới dù nó có tồi tệ thế nào, trái tim này vẫn còn nồng nàng mùi men say, ý chí này không bao giờ bỏ cuộc.

Trở lại Sài Gòn, đối mặt với mớ hỗn độn công việc, sẵn sàng bước tiếp những hành trình mới, những vùng đất mới, những con người mới. Lần này mình vẫn sẽ lắng nghe con tim, cứ làm thôi!


30
1
9 months ago

Mình vẫn mong ước trở về nhà từng giờ, từng phút suốt 3 tháng qua, trong những bản nhạc Country mà mình nghe mỗi ngày khi đi làm. Những câu từ an ủi và động viên rằng vẫn còn những người thương mình, đứng phía sau dang rộng vòng tay đón mình. Giữa muôn vàng rắc rối và một mớ hỗn độn trong công việc mà chính mình lựa chọn, mình không phân định được đúng sai, thật giả, muốn hay không, từ bỏ hay ở lại và tiếp tục. Và mình không biết phải làm gì ngoài việc phóng theo nó đến cùng. Trốn tránh và bất cần, trở về với chính khoảng trống của bản thân, nơi mà mình cảm thấy nhất.

Lần này mình vẫn về nhà như cách mà mình trốn tránh vấn đề suốt những năm đi học, đi làm. Thoáng nhìn mẹ, cha, bà nội, ăn một bữa thật no với những món đơn giản của mẹ, nếm cái vị cà phê sữa mà mẹ mình pha sẵn mỗi buổi sáng như trước đây, ôm chặt con Sữa lúc nào cũng sủa mừng rỡ khi thấy mình về, đánh con xe SH mà cha mới sửa rảo một vòng thị trấn (cái xe cưng của cha mà lần trước về quê bị người ta tông mình), nhìn con sông trước nhà vẫn chậm rãi trôi ngược xuôi theo con nước, nhìn những đồng lúa vừa mới trổ bông sắp tới mùa gặt, nhìn những cái bảng tên Sóc Trăng đang dần được thay bằng tên một thành phố mới. Rồi mình về nhà, thấp hương cho ông bà, đứng trước bàn gia tiên mình thầm cảm ơn vì ông bà vẫn luôn lắng nghe những lời mình cầu nguyện. Mọi thứ ở quê vẫn vậy, ngày qua ngày, êm ả như chưa từng có cơn bão nào.

Không phải bản thân mình tha thiết về nhà mỗi ngày sao? Nhưng mình luôn quyết định những thứ mà chính bản thân mình chẳng hiểu được, quay trở lại Sài Gòn sau nữa ngày về nhà. Đôi chân này không muốn dừng lại, dòng máu này vẫn chảy ngược xuôi như con sông trước nhà, đôi mắt này muốn nhìn thấy những khoảng trời mới dù nó có tồi tệ thế nào, trái tim này vẫn còn nồng nàng mùi men say, ý chí này không bao giờ bỏ cuộc.

Trở lại Sài Gòn, đối mặt với mớ hỗn độn công việc, sẵn sàng bước tiếp những hành trình mới, những vùng đất mới, những con người mới. Lần này mình vẫn sẽ lắng nghe con tim, cứ làm thôi!


30
1
9 months ago

Mình vẫn mong ước trở về nhà từng giờ, từng phút suốt 3 tháng qua, trong những bản nhạc Country mà mình nghe mỗi ngày khi đi làm. Những câu từ an ủi và động viên rằng vẫn còn những người thương mình, đứng phía sau dang rộng vòng tay đón mình. Giữa muôn vàng rắc rối và một mớ hỗn độn trong công việc mà chính mình lựa chọn, mình không phân định được đúng sai, thật giả, muốn hay không, từ bỏ hay ở lại và tiếp tục. Và mình không biết phải làm gì ngoài việc phóng theo nó đến cùng. Trốn tránh và bất cần, trở về với chính khoảng trống của bản thân, nơi mà mình cảm thấy nhất.

Lần này mình vẫn về nhà như cách mà mình trốn tránh vấn đề suốt những năm đi học, đi làm. Thoáng nhìn mẹ, cha, bà nội, ăn một bữa thật no với những món đơn giản của mẹ, nếm cái vị cà phê sữa mà mẹ mình pha sẵn mỗi buổi sáng như trước đây, ôm chặt con Sữa lúc nào cũng sủa mừng rỡ khi thấy mình về, đánh con xe SH mà cha mới sửa rảo một vòng thị trấn (cái xe cưng của cha mà lần trước về quê bị người ta tông mình), nhìn con sông trước nhà vẫn chậm rãi trôi ngược xuôi theo con nước, nhìn những đồng lúa vừa mới trổ bông sắp tới mùa gặt, nhìn những cái bảng tên Sóc Trăng đang dần được thay bằng tên một thành phố mới. Rồi mình về nhà, thấp hương cho ông bà, đứng trước bàn gia tiên mình thầm cảm ơn vì ông bà vẫn luôn lắng nghe những lời mình cầu nguyện. Mọi thứ ở quê vẫn vậy, ngày qua ngày, êm ả như chưa từng có cơn bão nào.

Không phải bản thân mình tha thiết về nhà mỗi ngày sao? Nhưng mình luôn quyết định những thứ mà chính bản thân mình chẳng hiểu được, quay trở lại Sài Gòn sau nữa ngày về nhà. Đôi chân này không muốn dừng lại, dòng máu này vẫn chảy ngược xuôi như con sông trước nhà, đôi mắt này muốn nhìn thấy những khoảng trời mới dù nó có tồi tệ thế nào, trái tim này vẫn còn nồng nàng mùi men say, ý chí này không bao giờ bỏ cuộc.

Trở lại Sài Gòn, đối mặt với mớ hỗn độn công việc, sẵn sàng bước tiếp những hành trình mới, những vùng đất mới, những con người mới. Lần này mình vẫn sẽ lắng nghe con tim, cứ làm thôi!


30
1
9 months ago

Mình vẫn mong ước trở về nhà từng giờ, từng phút suốt 3 tháng qua, trong những bản nhạc Country mà mình nghe mỗi ngày khi đi làm. Những câu từ an ủi và động viên rằng vẫn còn những người thương mình, đứng phía sau dang rộng vòng tay đón mình. Giữa muôn vàng rắc rối và một mớ hỗn độn trong công việc mà chính mình lựa chọn, mình không phân định được đúng sai, thật giả, muốn hay không, từ bỏ hay ở lại và tiếp tục. Và mình không biết phải làm gì ngoài việc phóng theo nó đến cùng. Trốn tránh và bất cần, trở về với chính khoảng trống của bản thân, nơi mà mình cảm thấy nhất.

Lần này mình vẫn về nhà như cách mà mình trốn tránh vấn đề suốt những năm đi học, đi làm. Thoáng nhìn mẹ, cha, bà nội, ăn một bữa thật no với những món đơn giản của mẹ, nếm cái vị cà phê sữa mà mẹ mình pha sẵn mỗi buổi sáng như trước đây, ôm chặt con Sữa lúc nào cũng sủa mừng rỡ khi thấy mình về, đánh con xe SH mà cha mới sửa rảo một vòng thị trấn (cái xe cưng của cha mà lần trước về quê bị người ta tông mình), nhìn con sông trước nhà vẫn chậm rãi trôi ngược xuôi theo con nước, nhìn những đồng lúa vừa mới trổ bông sắp tới mùa gặt, nhìn những cái bảng tên Sóc Trăng đang dần được thay bằng tên một thành phố mới. Rồi mình về nhà, thấp hương cho ông bà, đứng trước bàn gia tiên mình thầm cảm ơn vì ông bà vẫn luôn lắng nghe những lời mình cầu nguyện. Mọi thứ ở quê vẫn vậy, ngày qua ngày, êm ả như chưa từng có cơn bão nào.

Không phải bản thân mình tha thiết về nhà mỗi ngày sao? Nhưng mình luôn quyết định những thứ mà chính bản thân mình chẳng hiểu được, quay trở lại Sài Gòn sau nữa ngày về nhà. Đôi chân này không muốn dừng lại, dòng máu này vẫn chảy ngược xuôi như con sông trước nhà, đôi mắt này muốn nhìn thấy những khoảng trời mới dù nó có tồi tệ thế nào, trái tim này vẫn còn nồng nàng mùi men say, ý chí này không bao giờ bỏ cuộc.

Trở lại Sài Gòn, đối mặt với mớ hỗn độn công việc, sẵn sàng bước tiếp những hành trình mới, những vùng đất mới, những con người mới. Lần này mình vẫn sẽ lắng nghe con tim, cứ làm thôi!


30
1
9 months ago

Mình vẫn mong ước trở về nhà từng giờ, từng phút suốt 3 tháng qua, trong những bản nhạc Country mà mình nghe mỗi ngày khi đi làm. Những câu từ an ủi và động viên rằng vẫn còn những người thương mình, đứng phía sau dang rộng vòng tay đón mình. Giữa muôn vàng rắc rối và một mớ hỗn độn trong công việc mà chính mình lựa chọn, mình không phân định được đúng sai, thật giả, muốn hay không, từ bỏ hay ở lại và tiếp tục. Và mình không biết phải làm gì ngoài việc phóng theo nó đến cùng. Trốn tránh và bất cần, trở về với chính khoảng trống của bản thân, nơi mà mình cảm thấy nhất.

Lần này mình vẫn về nhà như cách mà mình trốn tránh vấn đề suốt những năm đi học, đi làm. Thoáng nhìn mẹ, cha, bà nội, ăn một bữa thật no với những món đơn giản của mẹ, nếm cái vị cà phê sữa mà mẹ mình pha sẵn mỗi buổi sáng như trước đây, ôm chặt con Sữa lúc nào cũng sủa mừng rỡ khi thấy mình về, đánh con xe SH mà cha mới sửa rảo một vòng thị trấn (cái xe cưng của cha mà lần trước về quê bị người ta tông mình), nhìn con sông trước nhà vẫn chậm rãi trôi ngược xuôi theo con nước, nhìn những đồng lúa vừa mới trổ bông sắp tới mùa gặt, nhìn những cái bảng tên Sóc Trăng đang dần được thay bằng tên một thành phố mới. Rồi mình về nhà, thấp hương cho ông bà, đứng trước bàn gia tiên mình thầm cảm ơn vì ông bà vẫn luôn lắng nghe những lời mình cầu nguyện. Mọi thứ ở quê vẫn vậy, ngày qua ngày, êm ả như chưa từng có cơn bão nào.

Không phải bản thân mình tha thiết về nhà mỗi ngày sao? Nhưng mình luôn quyết định những thứ mà chính bản thân mình chẳng hiểu được, quay trở lại Sài Gòn sau nữa ngày về nhà. Đôi chân này không muốn dừng lại, dòng máu này vẫn chảy ngược xuôi như con sông trước nhà, đôi mắt này muốn nhìn thấy những khoảng trời mới dù nó có tồi tệ thế nào, trái tim này vẫn còn nồng nàng mùi men say, ý chí này không bao giờ bỏ cuộc.

Trở lại Sài Gòn, đối mặt với mớ hỗn độn công việc, sẵn sàng bước tiếp những hành trình mới, những vùng đất mới, những con người mới. Lần này mình vẫn sẽ lắng nghe con tim, cứ làm thôi!


30
1
9 months ago

Mình vẫn mong ước trở về nhà từng giờ, từng phút suốt 3 tháng qua, trong những bản nhạc Country mà mình nghe mỗi ngày khi đi làm. Những câu từ an ủi và động viên rằng vẫn còn những người thương mình, đứng phía sau dang rộng vòng tay đón mình. Giữa muôn vàng rắc rối và một mớ hỗn độn trong công việc mà chính mình lựa chọn, mình không phân định được đúng sai, thật giả, muốn hay không, từ bỏ hay ở lại và tiếp tục. Và mình không biết phải làm gì ngoài việc phóng theo nó đến cùng. Trốn tránh và bất cần, trở về với chính khoảng trống của bản thân, nơi mà mình cảm thấy nhất.

Lần này mình vẫn về nhà như cách mà mình trốn tránh vấn đề suốt những năm đi học, đi làm. Thoáng nhìn mẹ, cha, bà nội, ăn một bữa thật no với những món đơn giản của mẹ, nếm cái vị cà phê sữa mà mẹ mình pha sẵn mỗi buổi sáng như trước đây, ôm chặt con Sữa lúc nào cũng sủa mừng rỡ khi thấy mình về, đánh con xe SH mà cha mới sửa rảo một vòng thị trấn (cái xe cưng của cha mà lần trước về quê bị người ta tông mình), nhìn con sông trước nhà vẫn chậm rãi trôi ngược xuôi theo con nước, nhìn những đồng lúa vừa mới trổ bông sắp tới mùa gặt, nhìn những cái bảng tên Sóc Trăng đang dần được thay bằng tên một thành phố mới. Rồi mình về nhà, thấp hương cho ông bà, đứng trước bàn gia tiên mình thầm cảm ơn vì ông bà vẫn luôn lắng nghe những lời mình cầu nguyện. Mọi thứ ở quê vẫn vậy, ngày qua ngày, êm ả như chưa từng có cơn bão nào.

Không phải bản thân mình tha thiết về nhà mỗi ngày sao? Nhưng mình luôn quyết định những thứ mà chính bản thân mình chẳng hiểu được, quay trở lại Sài Gòn sau nữa ngày về nhà. Đôi chân này không muốn dừng lại, dòng máu này vẫn chảy ngược xuôi như con sông trước nhà, đôi mắt này muốn nhìn thấy những khoảng trời mới dù nó có tồi tệ thế nào, trái tim này vẫn còn nồng nàng mùi men say, ý chí này không bao giờ bỏ cuộc.

Trở lại Sài Gòn, đối mặt với mớ hỗn độn công việc, sẵn sàng bước tiếp những hành trình mới, những vùng đất mới, những con người mới. Lần này mình vẫn sẽ lắng nghe con tim, cứ làm thôi!


30
1
9 months ago

Mình vẫn mong ước trở về nhà từng giờ, từng phút suốt 3 tháng qua, trong những bản nhạc Country mà mình nghe mỗi ngày khi đi làm. Những câu từ an ủi và động viên rằng vẫn còn những người thương mình, đứng phía sau dang rộng vòng tay đón mình. Giữa muôn vàng rắc rối và một mớ hỗn độn trong công việc mà chính mình lựa chọn, mình không phân định được đúng sai, thật giả, muốn hay không, từ bỏ hay ở lại và tiếp tục. Và mình không biết phải làm gì ngoài việc phóng theo nó đến cùng. Trốn tránh và bất cần, trở về với chính khoảng trống của bản thân, nơi mà mình cảm thấy nhất.

Lần này mình vẫn về nhà như cách mà mình trốn tránh vấn đề suốt những năm đi học, đi làm. Thoáng nhìn mẹ, cha, bà nội, ăn một bữa thật no với những món đơn giản của mẹ, nếm cái vị cà phê sữa mà mẹ mình pha sẵn mỗi buổi sáng như trước đây, ôm chặt con Sữa lúc nào cũng sủa mừng rỡ khi thấy mình về, đánh con xe SH mà cha mới sửa rảo một vòng thị trấn (cái xe cưng của cha mà lần trước về quê bị người ta tông mình), nhìn con sông trước nhà vẫn chậm rãi trôi ngược xuôi theo con nước, nhìn những đồng lúa vừa mới trổ bông sắp tới mùa gặt, nhìn những cái bảng tên Sóc Trăng đang dần được thay bằng tên một thành phố mới. Rồi mình về nhà, thấp hương cho ông bà, đứng trước bàn gia tiên mình thầm cảm ơn vì ông bà vẫn luôn lắng nghe những lời mình cầu nguyện. Mọi thứ ở quê vẫn vậy, ngày qua ngày, êm ả như chưa từng có cơn bão nào.

Không phải bản thân mình tha thiết về nhà mỗi ngày sao? Nhưng mình luôn quyết định những thứ mà chính bản thân mình chẳng hiểu được, quay trở lại Sài Gòn sau nữa ngày về nhà. Đôi chân này không muốn dừng lại, dòng máu này vẫn chảy ngược xuôi như con sông trước nhà, đôi mắt này muốn nhìn thấy những khoảng trời mới dù nó có tồi tệ thế nào, trái tim này vẫn còn nồng nàng mùi men say, ý chí này không bao giờ bỏ cuộc.

Trở lại Sài Gòn, đối mặt với mớ hỗn độn công việc, sẵn sàng bước tiếp những hành trình mới, những vùng đất mới, những con người mới. Lần này mình vẫn sẽ lắng nghe con tim, cứ làm thôi!


30
1
9 months ago

Mình vẫn mong ước trở về nhà từng giờ, từng phút suốt 3 tháng qua, trong những bản nhạc Country mà mình nghe mỗi ngày khi đi làm. Những câu từ an ủi và động viên rằng vẫn còn những người thương mình, đứng phía sau dang rộng vòng tay đón mình. Giữa muôn vàng rắc rối và một mớ hỗn độn trong công việc mà chính mình lựa chọn, mình không phân định được đúng sai, thật giả, muốn hay không, từ bỏ hay ở lại và tiếp tục. Và mình không biết phải làm gì ngoài việc phóng theo nó đến cùng. Trốn tránh và bất cần, trở về với chính khoảng trống của bản thân, nơi mà mình cảm thấy nhất.

Lần này mình vẫn về nhà như cách mà mình trốn tránh vấn đề suốt những năm đi học, đi làm. Thoáng nhìn mẹ, cha, bà nội, ăn một bữa thật no với những món đơn giản của mẹ, nếm cái vị cà phê sữa mà mẹ mình pha sẵn mỗi buổi sáng như trước đây, ôm chặt con Sữa lúc nào cũng sủa mừng rỡ khi thấy mình về, đánh con xe SH mà cha mới sửa rảo một vòng thị trấn (cái xe cưng của cha mà lần trước về quê bị người ta tông mình), nhìn con sông trước nhà vẫn chậm rãi trôi ngược xuôi theo con nước, nhìn những đồng lúa vừa mới trổ bông sắp tới mùa gặt, nhìn những cái bảng tên Sóc Trăng đang dần được thay bằng tên một thành phố mới. Rồi mình về nhà, thấp hương cho ông bà, đứng trước bàn gia tiên mình thầm cảm ơn vì ông bà vẫn luôn lắng nghe những lời mình cầu nguyện. Mọi thứ ở quê vẫn vậy, ngày qua ngày, êm ả như chưa từng có cơn bão nào.

Không phải bản thân mình tha thiết về nhà mỗi ngày sao? Nhưng mình luôn quyết định những thứ mà chính bản thân mình chẳng hiểu được, quay trở lại Sài Gòn sau nữa ngày về nhà. Đôi chân này không muốn dừng lại, dòng máu này vẫn chảy ngược xuôi như con sông trước nhà, đôi mắt này muốn nhìn thấy những khoảng trời mới dù nó có tồi tệ thế nào, trái tim này vẫn còn nồng nàng mùi men say, ý chí này không bao giờ bỏ cuộc.

Trở lại Sài Gòn, đối mặt với mớ hỗn độn công việc, sẵn sàng bước tiếp những hành trình mới, những vùng đất mới, những con người mới. Lần này mình vẫn sẽ lắng nghe con tim, cứ làm thôi!


30
1
9 months ago

Tuổi 25 kết thúc đầy sự biến động, nhưng mình vẫn biết ơn vì những trải nghiệm đầy áp lực, tuyệt vọng, u sầu đó. Và sau tất cả, mình vẫn ở đây, cùng với những người bạn vẫn luôn ở đó, vẫn dang vòng tay đón lấy mình.


33
7
11 months ago

Tuổi 25 kết thúc đầy sự biến động, nhưng mình vẫn biết ơn vì những trải nghiệm đầy áp lực, tuyệt vọng, u sầu đó. Và sau tất cả, mình vẫn ở đây, cùng với những người bạn vẫn luôn ở đó, vẫn dang vòng tay đón lấy mình.


33
7
11 months ago

Tuổi 25 kết thúc đầy sự biến động, nhưng mình vẫn biết ơn vì những trải nghiệm đầy áp lực, tuyệt vọng, u sầu đó. Và sau tất cả, mình vẫn ở đây, cùng với những người bạn vẫn luôn ở đó, vẫn dang vòng tay đón lấy mình.


33
7
11 months ago

Tuổi 25 kết thúc đầy sự biến động, nhưng mình vẫn biết ơn vì những trải nghiệm đầy áp lực, tuyệt vọng, u sầu đó. Và sau tất cả, mình vẫn ở đây, cùng với những người bạn vẫn luôn ở đó, vẫn dang vòng tay đón lấy mình.


33
7
11 months ago

Tuổi 25 kết thúc đầy sự biến động, nhưng mình vẫn biết ơn vì những trải nghiệm đầy áp lực, tuyệt vọng, u sầu đó. Và sau tất cả, mình vẫn ở đây, cùng với những người bạn vẫn luôn ở đó, vẫn dang vòng tay đón lấy mình.


33
7
11 months ago

Tuổi 25 kết thúc đầy sự biến động, nhưng mình vẫn biết ơn vì những trải nghiệm đầy áp lực, tuyệt vọng, u sầu đó. Và sau tất cả, mình vẫn ở đây, cùng với những người bạn vẫn luôn ở đó, vẫn dang vòng tay đón lấy mình.


33
7
11 months ago

Tuổi 25 kết thúc đầy sự biến động, nhưng mình vẫn biết ơn vì những trải nghiệm đầy áp lực, tuyệt vọng, u sầu đó. Và sau tất cả, mình vẫn ở đây, cùng với những người bạn vẫn luôn ở đó, vẫn dang vòng tay đón lấy mình.


33
7
11 months ago

Tuổi 25 kết thúc đầy sự biến động, nhưng mình vẫn biết ơn vì những trải nghiệm đầy áp lực, tuyệt vọng, u sầu đó. Và sau tất cả, mình vẫn ở đây, cùng với những người bạn vẫn luôn ở đó, vẫn dang vòng tay đón lấy mình.


33
7
11 months ago

Tuổi 25 kết thúc đầy sự biến động, nhưng mình vẫn biết ơn vì những trải nghiệm đầy áp lực, tuyệt vọng, u sầu đó. Và sau tất cả, mình vẫn ở đây, cùng với những người bạn vẫn luôn ở đó, vẫn dang vòng tay đón lấy mình.


33
7
11 months ago

Tuổi 25 kết thúc đầy sự biến động, nhưng mình vẫn biết ơn vì những trải nghiệm đầy áp lực, tuyệt vọng, u sầu đó. Và sau tất cả, mình vẫn ở đây, cùng với những người bạn vẫn luôn ở đó, vẫn dang vòng tay đón lấy mình.


33
7
11 months ago

Tuổi 25 kết thúc đầy sự biến động, nhưng mình vẫn biết ơn vì những trải nghiệm đầy áp lực, tuyệt vọng, u sầu đó. Và sau tất cả, mình vẫn ở đây, cùng với những người bạn vẫn luôn ở đó, vẫn dang vòng tay đón lấy mình.


33
7
11 months ago

Tuổi 25 kết thúc đầy sự biến động, nhưng mình vẫn biết ơn vì những trải nghiệm đầy áp lực, tuyệt vọng, u sầu đó. Và sau tất cả, mình vẫn ở đây, cùng với những người bạn vẫn luôn ở đó, vẫn dang vòng tay đón lấy mình.


33
7
11 months ago

Tuổi 25 kết thúc đầy sự biến động, nhưng mình vẫn biết ơn vì những trải nghiệm đầy áp lực, tuyệt vọng, u sầu đó. Và sau tất cả, mình vẫn ở đây, cùng với những người bạn vẫn luôn ở đó, vẫn dang vòng tay đón lấy mình.


33
7
11 months ago

Tuổi 25 kết thúc đầy sự biến động, nhưng mình vẫn biết ơn vì những trải nghiệm đầy áp lực, tuyệt vọng, u sầu đó. Và sau tất cả, mình vẫn ở đây, cùng với những người bạn vẫn luôn ở đó, vẫn dang vòng tay đón lấy mình.


33
7
11 months ago

Tuổi 25 kết thúc đầy sự biến động, nhưng mình vẫn biết ơn vì những trải nghiệm đầy áp lực, tuyệt vọng, u sầu đó. Và sau tất cả, mình vẫn ở đây, cùng với những người bạn vẫn luôn ở đó, vẫn dang vòng tay đón lấy mình.


33
7
11 months ago

Tuổi 25 kết thúc đầy sự biến động, nhưng mình vẫn biết ơn vì những trải nghiệm đầy áp lực, tuyệt vọng, u sầu đó. Và sau tất cả, mình vẫn ở đây, cùng với những người bạn vẫn luôn ở đó, vẫn dang vòng tay đón lấy mình.


33
7
11 months ago

Tuổi 25 kết thúc đầy sự biến động, nhưng mình vẫn biết ơn vì những trải nghiệm đầy áp lực, tuyệt vọng, u sầu đó. Và sau tất cả, mình vẫn ở đây, cùng với những người bạn vẫn luôn ở đó, vẫn dang vòng tay đón lấy mình.


33
7
11 months ago

Tuổi 25 kết thúc đầy sự biến động, nhưng mình vẫn biết ơn vì những trải nghiệm đầy áp lực, tuyệt vọng, u sầu đó. Và sau tất cả, mình vẫn ở đây, cùng với những người bạn vẫn luôn ở đó, vẫn dang vòng tay đón lấy mình.


33
7
11 months ago

Tuổi 25 kết thúc đầy sự biến động, nhưng mình vẫn biết ơn vì những trải nghiệm đầy áp lực, tuyệt vọng, u sầu đó. Và sau tất cả, mình vẫn ở đây, cùng với những người bạn vẫn luôn ở đó, vẫn dang vòng tay đón lấy mình.


33
7
11 months ago

Tuổi 25 kết thúc đầy sự biến động, nhưng mình vẫn biết ơn vì những trải nghiệm đầy áp lực, tuyệt vọng, u sầu đó. Và sau tất cả, mình vẫn ở đây, cùng với những người bạn vẫn luôn ở đó, vẫn dang vòng tay đón lấy mình.


33
7
11 months ago

một chút vai biển


33
5
1 years ago

một chút vai biển


33
5
1 years ago

một chút vai biển


33
5
1 years ago

một chút vai biển


33
5
1 years ago

một chút vai biển


33
5
1 years ago


Story Save - Công cụ miễn phí tốt nhất để lưu Câu Chuyện, Reels, Ảnh, Video, Highlights, IGTV về điện thoại của bạn.

Story-save.com là công cụ trực tuyến dễ sử dụng giúp người dùng tải về và lưu trữ nhiều loại nội dung, bao gồm câu chuyện, ảnh, video và các tài liệu IGTV từ Instagram. Với Story-Save, bạn không chỉ dễ dàng tải về nhiều nội dung từ Instagram mà còn có thể xem lại bất cứ lúc nào, ngay cả khi không có kết nối internet. Công cụ này lý tưởng cho những lúc bạn gặp những nội dung thú vị trên Instagram và muốn lưu lại để xem sau. Hãy sử dụng Story-Save để không bỏ lỡ cơ hội lưu giữ những khoảnh khắc Instagram yêu thích của mình!

Lợi ích của chúng tôi:

Không cần đăng ký

Tránh tải ứng dụng và đăng ký, lưu trữ câu chuyện trực tuyến.

Chất lượng cao độc quyền

Câu chuyện Hãy tạm biệt nội dung chất lượng kém, chỉ lưu trữ những câu chuyện độ phân giải cao.

Có thể truy cập trên tất cả các thiết bị

Tải xuống Câu Chuyện Instagram bằng bất kỳ trình duyệt nào, iPhone, Android.

Hoàn toàn miễn phí

Hoàn toàn không có phí. Tải xuống bất kỳ câu chuyện nào mà không tốn tiền.

Câu hỏi thường gặp

Tính năng Tải Câu Chuyện Instagram được thiết kế để cung cấp phương pháp an toàn và chất lượng cao để tải các câu chuyện Instagram. Nó dễ sử dụng và không yêu cầu người dùng đăng ký hoặc đăng nhập. Chỉ cần sao chép liên kết, dán vào và thưởng thức nội dung.
Tải câu chuyện Instagram là một quá trình đơn giản bao gồm ba bước:
  • 1. Truy cập công cụ Tải Câu Chuyện Instagram.
  • 2. Tiếp theo, nhập tên người dùng của hồ sơ Instagram vào ô đã cung cấp và nhấn nút Tải về.
  • 3. Bạn sẽ thấy tất cả các câu chuyện có sẵn trong vòng 24 giờ. Chọn những câu chuyện bạn muốn và nhấn Tải về.
Câu chuyện được chọn sẽ nhanh chóng được lưu vào bộ nhớ của thiết bị bạn.
Rất tiếc, không thể tải câu chuyện từ tài khoản riêng tư vì các hạn chế về quyền riêng tư.
Không có giới hạn số lần bạn có thể sử dụng dịch vụ tải câu chuyện Instagram. Nó có sẵn để sử dụng không giới hạn và hoàn toàn miễn phí.
Có, việc tải và lưu Câu Chuyện Instagram từ người khác là hợp pháp, miễn là không sử dụng cho mục đích thương mại. Nếu bạn định sử dụng chúng cho mục đích thương mại, bạn phải xin phép chủ sở hữu nội dung gốc và ghi công cho họ mỗi khi sử dụng câu chuyện.
Tất cả các câu chuyện đã tải về thường được lưu trong thư mục Tải về trên máy tính của bạn, dù bạn đang sử dụng Windows, Mac hay iOS. Đối với các thiết bị di động, câu chuyện được lưu trong bộ nhớ điện thoại và sẽ hiển thị trong ứng dụng Thư viện ngay sau khi tải về.