Instagram Logo

nhttuong

gnout

Gecko

277
posts
485
followers
120
following

trường sanh cung


19
1
1 months ago


trường sanh cung


19
1
1 months ago

trường sanh cung


19
1
1 months ago

trường sanh cung


19
1
1 months ago

trường sanh cung


19
1
1 months ago

trường sanh cung


19
1
1 months ago

trường sanh cung


19
1
1 months ago

Hình chụp Đà Lạt của chàng trai ghét Đà Lạt!


19
3 months ago


Hình chụp Đà Lạt của chàng trai ghét Đà Lạt!


19
3 months ago

Hình chụp Đà Lạt của chàng trai ghét Đà Lạt!


19
3 months ago

Hình chụp Đà Lạt của chàng trai ghét Đà Lạt!


19
3 months ago

Hình chụp Đà Lạt của chàng trai ghét Đà Lạt!


19
3 months ago

Hình chụp Đà Lạt của chàng trai ghét Đà Lạt!


19
3 months ago

Hình chụp Đà Lạt của chàng trai ghét Đà Lạt!


19
3 months ago

Hình chụp Đà Lạt của chàng trai ghét Đà Lạt!


19
3 months ago


Hình chụp Đà Lạt của chàng trai ghét Đà Lạt!


19
3 months ago

Hình chụp Đà Lạt của chàng trai ghét Đà Lạt!


19
3 months ago

Hình chụp Đà Lạt của chàng trai ghét Đà Lạt!


19
3 months ago

mãi chẳng ngủ được, trằn trọc nghĩ ngợi những thứ đã trôi đi rất xa, mình cũng dần trở thành một sự lãng quên của thế giới này.
Có lẽ đây là một mùa Tết rất khác lạ, trống trãi, lênh đênh, buồn kì lạ. chính mình tự cảm giác không còn kết nối với gia đình và mảnh đất này nữa, không còn cảm xúc mãnh liệt như trước, mình không đổ lỗi cho công việc, cũng không nghĩ là do công việc cuốn trôi mình đi mất.
Mình nghĩ về những người bạn (nữ) đã bên mình từ năm mình 12 tuổi, và giờ mình đã gần 27. Nếu có thể, mình sẽ ôm và giữ lấy từng người một, những người phụ nữ đầy động lực của tôi.


16
2
3 months ago

mãi chẳng ngủ được, trằn trọc nghĩ ngợi những thứ đã trôi đi rất xa, mình cũng dần trở thành một sự lãng quên của thế giới này.
Có lẽ đây là một mùa Tết rất khác lạ, trống trãi, lênh đênh, buồn kì lạ. chính mình tự cảm giác không còn kết nối với gia đình và mảnh đất này nữa, không còn cảm xúc mãnh liệt như trước, mình không đổ lỗi cho công việc, cũng không nghĩ là do công việc cuốn trôi mình đi mất.
Mình nghĩ về những người bạn (nữ) đã bên mình từ năm mình 12 tuổi, và giờ mình đã gần 27. Nếu có thể, mình sẽ ôm và giữ lấy từng người một, những người phụ nữ đầy động lực của tôi.


16
2
3 months ago

mãi chẳng ngủ được, trằn trọc nghĩ ngợi những thứ đã trôi đi rất xa, mình cũng dần trở thành một sự lãng quên của thế giới này.
Có lẽ đây là một mùa Tết rất khác lạ, trống trãi, lênh đênh, buồn kì lạ. chính mình tự cảm giác không còn kết nối với gia đình và mảnh đất này nữa, không còn cảm xúc mãnh liệt như trước, mình không đổ lỗi cho công việc, cũng không nghĩ là do công việc cuốn trôi mình đi mất.
Mình nghĩ về những người bạn (nữ) đã bên mình từ năm mình 12 tuổi, và giờ mình đã gần 27. Nếu có thể, mình sẽ ôm và giữ lấy từng người một, những người phụ nữ đầy động lực của tôi.


16
2
3 months ago


mãi chẳng ngủ được, trằn trọc nghĩ ngợi những thứ đã trôi đi rất xa, mình cũng dần trở thành một sự lãng quên của thế giới này.
Có lẽ đây là một mùa Tết rất khác lạ, trống trãi, lênh đênh, buồn kì lạ. chính mình tự cảm giác không còn kết nối với gia đình và mảnh đất này nữa, không còn cảm xúc mãnh liệt như trước, mình không đổ lỗi cho công việc, cũng không nghĩ là do công việc cuốn trôi mình đi mất.
Mình nghĩ về những người bạn (nữ) đã bên mình từ năm mình 12 tuổi, và giờ mình đã gần 27. Nếu có thể, mình sẽ ôm và giữ lấy từng người một, những người phụ nữ đầy động lực của tôi.


16
2
3 months ago

mãi chẳng ngủ được, trằn trọc nghĩ ngợi những thứ đã trôi đi rất xa, mình cũng dần trở thành một sự lãng quên của thế giới này.
Có lẽ đây là một mùa Tết rất khác lạ, trống trãi, lênh đênh, buồn kì lạ. chính mình tự cảm giác không còn kết nối với gia đình và mảnh đất này nữa, không còn cảm xúc mãnh liệt như trước, mình không đổ lỗi cho công việc, cũng không nghĩ là do công việc cuốn trôi mình đi mất.
Mình nghĩ về những người bạn (nữ) đã bên mình từ năm mình 12 tuổi, và giờ mình đã gần 27. Nếu có thể, mình sẽ ôm và giữ lấy từng người một, những người phụ nữ đầy động lực của tôi.


16
2
3 months ago

mãi chẳng ngủ được, trằn trọc nghĩ ngợi những thứ đã trôi đi rất xa, mình cũng dần trở thành một sự lãng quên của thế giới này.
Có lẽ đây là một mùa Tết rất khác lạ, trống trãi, lênh đênh, buồn kì lạ. chính mình tự cảm giác không còn kết nối với gia đình và mảnh đất này nữa, không còn cảm xúc mãnh liệt như trước, mình không đổ lỗi cho công việc, cũng không nghĩ là do công việc cuốn trôi mình đi mất.
Mình nghĩ về những người bạn (nữ) đã bên mình từ năm mình 12 tuổi, và giờ mình đã gần 27. Nếu có thể, mình sẽ ôm và giữ lấy từng người một, những người phụ nữ đầy động lực của tôi.


16
2
3 months ago

19
3 months ago

19
3 months ago

19
3 months ago

19
3 months ago

19
3 months ago

19
3 months ago

19
3 months ago

19
3 months ago

19
3 months ago

19
3 months ago

19
3 months ago

chợt thấy insta mình ko có tấm nào chụp với Sài Gòn :v


32
3
6 months ago

chợt thấy insta mình ko có tấm nào chụp với Sài Gòn :v


32
3
6 months ago

chợt thấy insta mình ko có tấm nào chụp với Sài Gòn :v


32
3
6 months ago

chợt thấy insta mình ko có tấm nào chụp với Sài Gòn :v


32
3
6 months ago

chợt thấy insta mình ko có tấm nào chụp với Sài Gòn :v


32
3
6 months ago

Kon Tum 👌💕


15
8 months ago

18
8 months ago

ngày Măng Đen


20
8 months ago

ngày Măng Đen


20
8 months ago

ngày Măng Đen


20
8 months ago

ngày Măng Đen


20
8 months ago

ngày Măng Đen


20
8 months ago

ngày Măng Đen


20
8 months ago

ngày Măng Đen


20
8 months ago

ngày Măng Đen


20
8 months ago

ngày Măng Đen


20
8 months ago

mấy tấm hình chụp vội bằng con Kodak Pixpro FZ55, quả thật mình quyết tâm mua bằng được em nó về là một điều đúng đắn!


17
8 months ago

mấy tấm hình chụp vội bằng con Kodak Pixpro FZ55, quả thật mình quyết tâm mua bằng được em nó về là một điều đúng đắn!


17
8 months ago

mấy tấm hình chụp vội bằng con Kodak Pixpro FZ55, quả thật mình quyết tâm mua bằng được em nó về là một điều đúng đắn!


17
8 months ago

mấy tấm hình chụp vội bằng con Kodak Pixpro FZ55, quả thật mình quyết tâm mua bằng được em nó về là một điều đúng đắn!


17
8 months ago

mấy tấm hình chụp vội bằng con Kodak Pixpro FZ55, quả thật mình quyết tâm mua bằng được em nó về là một điều đúng đắn!


17
8 months ago

mấy tấm hình chụp vội bằng con Kodak Pixpro FZ55, quả thật mình quyết tâm mua bằng được em nó về là một điều đúng đắn!


17
8 months ago

mấy tấm hình chụp vội bằng con Kodak Pixpro FZ55, quả thật mình quyết tâm mua bằng được em nó về là một điều đúng đắn!


17
8 months ago

mấy tấm hình chụp vội bằng con Kodak Pixpro FZ55, quả thật mình quyết tâm mua bằng được em nó về là một điều đúng đắn!


17
8 months ago

mấy tấm hình chụp vội bằng con Kodak Pixpro FZ55, quả thật mình quyết tâm mua bằng được em nó về là một điều đúng đắn!


17
8 months ago

Mình vẫn mong ước trở về nhà từng giờ, từng phút suốt 3 tháng qua, trong những bản nhạc Country mà mình nghe mỗi ngày khi đi làm. Những câu từ an ủi và động viên rằng vẫn còn những người thương mình, đứng phía sau dang rộng vòng tay đón mình. Giữa muôn vàng rắc rối và một mớ hỗn độn trong công việc mà chính mình lựa chọn, mình không phân định được đúng sai, thật giả, muốn hay không, từ bỏ hay ở lại và tiếp tục. Và mình không biết phải làm gì ngoài việc phóng theo nó đến cùng. Trốn tránh và bất cần, trở về với chính khoảng trống của bản thân, nơi mà mình cảm thấy nhất.

Lần này mình vẫn về nhà như cách mà mình trốn tránh vấn đề suốt những năm đi học, đi làm. Thoáng nhìn mẹ, cha, bà nội, ăn một bữa thật no với những món đơn giản của mẹ, nếm cái vị cà phê sữa mà mẹ mình pha sẵn mỗi buổi sáng như trước đây, ôm chặt con Sữa lúc nào cũng sủa mừng rỡ khi thấy mình về, đánh con xe SH mà cha mới sửa rảo một vòng thị trấn (cái xe cưng của cha mà lần trước về quê bị người ta tông mình), nhìn con sông trước nhà vẫn chậm rãi trôi ngược xuôi theo con nước, nhìn những đồng lúa vừa mới trổ bông sắp tới mùa gặt, nhìn những cái bảng tên Sóc Trăng đang dần được thay bằng tên một thành phố mới. Rồi mình về nhà, thấp hương cho ông bà, đứng trước bàn gia tiên mình thầm cảm ơn vì ông bà vẫn luôn lắng nghe những lời mình cầu nguyện. Mọi thứ ở quê vẫn vậy, ngày qua ngày, êm ả như chưa từng có cơn bão nào.

Không phải bản thân mình tha thiết về nhà mỗi ngày sao? Nhưng mình luôn quyết định những thứ mà chính bản thân mình chẳng hiểu được, quay trở lại Sài Gòn sau nữa ngày về nhà. Đôi chân này không muốn dừng lại, dòng máu này vẫn chảy ngược xuôi như con sông trước nhà, đôi mắt này muốn nhìn thấy những khoảng trời mới dù nó có tồi tệ thế nào, trái tim này vẫn còn nồng nàng mùi men say, ý chí này không bao giờ bỏ cuộc.

Trở lại Sài Gòn, đối mặt với mớ hỗn độn công việc, sẵn sàng bước tiếp những hành trình mới, những vùng đất mới, những con người mới. Lần này mình vẫn sẽ lắng nghe con tim, cứ làm thôi!


30
1
9 months ago

Mình vẫn mong ước trở về nhà từng giờ, từng phút suốt 3 tháng qua, trong những bản nhạc Country mà mình nghe mỗi ngày khi đi làm. Những câu từ an ủi và động viên rằng vẫn còn những người thương mình, đứng phía sau dang rộng vòng tay đón mình. Giữa muôn vàng rắc rối và một mớ hỗn độn trong công việc mà chính mình lựa chọn, mình không phân định được đúng sai, thật giả, muốn hay không, từ bỏ hay ở lại và tiếp tục. Và mình không biết phải làm gì ngoài việc phóng theo nó đến cùng. Trốn tránh và bất cần, trở về với chính khoảng trống của bản thân, nơi mà mình cảm thấy nhất.

Lần này mình vẫn về nhà như cách mà mình trốn tránh vấn đề suốt những năm đi học, đi làm. Thoáng nhìn mẹ, cha, bà nội, ăn một bữa thật no với những món đơn giản của mẹ, nếm cái vị cà phê sữa mà mẹ mình pha sẵn mỗi buổi sáng như trước đây, ôm chặt con Sữa lúc nào cũng sủa mừng rỡ khi thấy mình về, đánh con xe SH mà cha mới sửa rảo một vòng thị trấn (cái xe cưng của cha mà lần trước về quê bị người ta tông mình), nhìn con sông trước nhà vẫn chậm rãi trôi ngược xuôi theo con nước, nhìn những đồng lúa vừa mới trổ bông sắp tới mùa gặt, nhìn những cái bảng tên Sóc Trăng đang dần được thay bằng tên một thành phố mới. Rồi mình về nhà, thấp hương cho ông bà, đứng trước bàn gia tiên mình thầm cảm ơn vì ông bà vẫn luôn lắng nghe những lời mình cầu nguyện. Mọi thứ ở quê vẫn vậy, ngày qua ngày, êm ả như chưa từng có cơn bão nào.

Không phải bản thân mình tha thiết về nhà mỗi ngày sao? Nhưng mình luôn quyết định những thứ mà chính bản thân mình chẳng hiểu được, quay trở lại Sài Gòn sau nữa ngày về nhà. Đôi chân này không muốn dừng lại, dòng máu này vẫn chảy ngược xuôi như con sông trước nhà, đôi mắt này muốn nhìn thấy những khoảng trời mới dù nó có tồi tệ thế nào, trái tim này vẫn còn nồng nàng mùi men say, ý chí này không bao giờ bỏ cuộc.

Trở lại Sài Gòn, đối mặt với mớ hỗn độn công việc, sẵn sàng bước tiếp những hành trình mới, những vùng đất mới, những con người mới. Lần này mình vẫn sẽ lắng nghe con tim, cứ làm thôi!


30
1
9 months ago

Mình vẫn mong ước trở về nhà từng giờ, từng phút suốt 3 tháng qua, trong những bản nhạc Country mà mình nghe mỗi ngày khi đi làm. Những câu từ an ủi và động viên rằng vẫn còn những người thương mình, đứng phía sau dang rộng vòng tay đón mình. Giữa muôn vàng rắc rối và một mớ hỗn độn trong công việc mà chính mình lựa chọn, mình không phân định được đúng sai, thật giả, muốn hay không, từ bỏ hay ở lại và tiếp tục. Và mình không biết phải làm gì ngoài việc phóng theo nó đến cùng. Trốn tránh và bất cần, trở về với chính khoảng trống của bản thân, nơi mà mình cảm thấy nhất.

Lần này mình vẫn về nhà như cách mà mình trốn tránh vấn đề suốt những năm đi học, đi làm. Thoáng nhìn mẹ, cha, bà nội, ăn một bữa thật no với những món đơn giản của mẹ, nếm cái vị cà phê sữa mà mẹ mình pha sẵn mỗi buổi sáng như trước đây, ôm chặt con Sữa lúc nào cũng sủa mừng rỡ khi thấy mình về, đánh con xe SH mà cha mới sửa rảo một vòng thị trấn (cái xe cưng của cha mà lần trước về quê bị người ta tông mình), nhìn con sông trước nhà vẫn chậm rãi trôi ngược xuôi theo con nước, nhìn những đồng lúa vừa mới trổ bông sắp tới mùa gặt, nhìn những cái bảng tên Sóc Trăng đang dần được thay bằng tên một thành phố mới. Rồi mình về nhà, thấp hương cho ông bà, đứng trước bàn gia tiên mình thầm cảm ơn vì ông bà vẫn luôn lắng nghe những lời mình cầu nguyện. Mọi thứ ở quê vẫn vậy, ngày qua ngày, êm ả như chưa từng có cơn bão nào.

Không phải bản thân mình tha thiết về nhà mỗi ngày sao? Nhưng mình luôn quyết định những thứ mà chính bản thân mình chẳng hiểu được, quay trở lại Sài Gòn sau nữa ngày về nhà. Đôi chân này không muốn dừng lại, dòng máu này vẫn chảy ngược xuôi như con sông trước nhà, đôi mắt này muốn nhìn thấy những khoảng trời mới dù nó có tồi tệ thế nào, trái tim này vẫn còn nồng nàng mùi men say, ý chí này không bao giờ bỏ cuộc.

Trở lại Sài Gòn, đối mặt với mớ hỗn độn công việc, sẵn sàng bước tiếp những hành trình mới, những vùng đất mới, những con người mới. Lần này mình vẫn sẽ lắng nghe con tim, cứ làm thôi!


30
1
9 months ago

Mình vẫn mong ước trở về nhà từng giờ, từng phút suốt 3 tháng qua, trong những bản nhạc Country mà mình nghe mỗi ngày khi đi làm. Những câu từ an ủi và động viên rằng vẫn còn những người thương mình, đứng phía sau dang rộng vòng tay đón mình. Giữa muôn vàng rắc rối và một mớ hỗn độn trong công việc mà chính mình lựa chọn, mình không phân định được đúng sai, thật giả, muốn hay không, từ bỏ hay ở lại và tiếp tục. Và mình không biết phải làm gì ngoài việc phóng theo nó đến cùng. Trốn tránh và bất cần, trở về với chính khoảng trống của bản thân, nơi mà mình cảm thấy nhất.

Lần này mình vẫn về nhà như cách mà mình trốn tránh vấn đề suốt những năm đi học, đi làm. Thoáng nhìn mẹ, cha, bà nội, ăn một bữa thật no với những món đơn giản của mẹ, nếm cái vị cà phê sữa mà mẹ mình pha sẵn mỗi buổi sáng như trước đây, ôm chặt con Sữa lúc nào cũng sủa mừng rỡ khi thấy mình về, đánh con xe SH mà cha mới sửa rảo một vòng thị trấn (cái xe cưng của cha mà lần trước về quê bị người ta tông mình), nhìn con sông trước nhà vẫn chậm rãi trôi ngược xuôi theo con nước, nhìn những đồng lúa vừa mới trổ bông sắp tới mùa gặt, nhìn những cái bảng tên Sóc Trăng đang dần được thay bằng tên một thành phố mới. Rồi mình về nhà, thấp hương cho ông bà, đứng trước bàn gia tiên mình thầm cảm ơn vì ông bà vẫn luôn lắng nghe những lời mình cầu nguyện. Mọi thứ ở quê vẫn vậy, ngày qua ngày, êm ả như chưa từng có cơn bão nào.

Không phải bản thân mình tha thiết về nhà mỗi ngày sao? Nhưng mình luôn quyết định những thứ mà chính bản thân mình chẳng hiểu được, quay trở lại Sài Gòn sau nữa ngày về nhà. Đôi chân này không muốn dừng lại, dòng máu này vẫn chảy ngược xuôi như con sông trước nhà, đôi mắt này muốn nhìn thấy những khoảng trời mới dù nó có tồi tệ thế nào, trái tim này vẫn còn nồng nàng mùi men say, ý chí này không bao giờ bỏ cuộc.

Trở lại Sài Gòn, đối mặt với mớ hỗn độn công việc, sẵn sàng bước tiếp những hành trình mới, những vùng đất mới, những con người mới. Lần này mình vẫn sẽ lắng nghe con tim, cứ làm thôi!


30
1
9 months ago

Mình vẫn mong ước trở về nhà từng giờ, từng phút suốt 3 tháng qua, trong những bản nhạc Country mà mình nghe mỗi ngày khi đi làm. Những câu từ an ủi và động viên rằng vẫn còn những người thương mình, đứng phía sau dang rộng vòng tay đón mình. Giữa muôn vàng rắc rối và một mớ hỗn độn trong công việc mà chính mình lựa chọn, mình không phân định được đúng sai, thật giả, muốn hay không, từ bỏ hay ở lại và tiếp tục. Và mình không biết phải làm gì ngoài việc phóng theo nó đến cùng. Trốn tránh và bất cần, trở về với chính khoảng trống của bản thân, nơi mà mình cảm thấy nhất.

Lần này mình vẫn về nhà như cách mà mình trốn tránh vấn đề suốt những năm đi học, đi làm. Thoáng nhìn mẹ, cha, bà nội, ăn một bữa thật no với những món đơn giản của mẹ, nếm cái vị cà phê sữa mà mẹ mình pha sẵn mỗi buổi sáng như trước đây, ôm chặt con Sữa lúc nào cũng sủa mừng rỡ khi thấy mình về, đánh con xe SH mà cha mới sửa rảo một vòng thị trấn (cái xe cưng của cha mà lần trước về quê bị người ta tông mình), nhìn con sông trước nhà vẫn chậm rãi trôi ngược xuôi theo con nước, nhìn những đồng lúa vừa mới trổ bông sắp tới mùa gặt, nhìn những cái bảng tên Sóc Trăng đang dần được thay bằng tên một thành phố mới. Rồi mình về nhà, thấp hương cho ông bà, đứng trước bàn gia tiên mình thầm cảm ơn vì ông bà vẫn luôn lắng nghe những lời mình cầu nguyện. Mọi thứ ở quê vẫn vậy, ngày qua ngày, êm ả như chưa từng có cơn bão nào.

Không phải bản thân mình tha thiết về nhà mỗi ngày sao? Nhưng mình luôn quyết định những thứ mà chính bản thân mình chẳng hiểu được, quay trở lại Sài Gòn sau nữa ngày về nhà. Đôi chân này không muốn dừng lại, dòng máu này vẫn chảy ngược xuôi như con sông trước nhà, đôi mắt này muốn nhìn thấy những khoảng trời mới dù nó có tồi tệ thế nào, trái tim này vẫn còn nồng nàng mùi men say, ý chí này không bao giờ bỏ cuộc.

Trở lại Sài Gòn, đối mặt với mớ hỗn độn công việc, sẵn sàng bước tiếp những hành trình mới, những vùng đất mới, những con người mới. Lần này mình vẫn sẽ lắng nghe con tim, cứ làm thôi!


30
1
9 months ago

Mình vẫn mong ước trở về nhà từng giờ, từng phút suốt 3 tháng qua, trong những bản nhạc Country mà mình nghe mỗi ngày khi đi làm. Những câu từ an ủi và động viên rằng vẫn còn những người thương mình, đứng phía sau dang rộng vòng tay đón mình. Giữa muôn vàng rắc rối và một mớ hỗn độn trong công việc mà chính mình lựa chọn, mình không phân định được đúng sai, thật giả, muốn hay không, từ bỏ hay ở lại và tiếp tục. Và mình không biết phải làm gì ngoài việc phóng theo nó đến cùng. Trốn tránh và bất cần, trở về với chính khoảng trống của bản thân, nơi mà mình cảm thấy nhất.

Lần này mình vẫn về nhà như cách mà mình trốn tránh vấn đề suốt những năm đi học, đi làm. Thoáng nhìn mẹ, cha, bà nội, ăn một bữa thật no với những món đơn giản của mẹ, nếm cái vị cà phê sữa mà mẹ mình pha sẵn mỗi buổi sáng như trước đây, ôm chặt con Sữa lúc nào cũng sủa mừng rỡ khi thấy mình về, đánh con xe SH mà cha mới sửa rảo một vòng thị trấn (cái xe cưng của cha mà lần trước về quê bị người ta tông mình), nhìn con sông trước nhà vẫn chậm rãi trôi ngược xuôi theo con nước, nhìn những đồng lúa vừa mới trổ bông sắp tới mùa gặt, nhìn những cái bảng tên Sóc Trăng đang dần được thay bằng tên một thành phố mới. Rồi mình về nhà, thấp hương cho ông bà, đứng trước bàn gia tiên mình thầm cảm ơn vì ông bà vẫn luôn lắng nghe những lời mình cầu nguyện. Mọi thứ ở quê vẫn vậy, ngày qua ngày, êm ả như chưa từng có cơn bão nào.

Không phải bản thân mình tha thiết về nhà mỗi ngày sao? Nhưng mình luôn quyết định những thứ mà chính bản thân mình chẳng hiểu được, quay trở lại Sài Gòn sau nữa ngày về nhà. Đôi chân này không muốn dừng lại, dòng máu này vẫn chảy ngược xuôi như con sông trước nhà, đôi mắt này muốn nhìn thấy những khoảng trời mới dù nó có tồi tệ thế nào, trái tim này vẫn còn nồng nàng mùi men say, ý chí này không bao giờ bỏ cuộc.

Trở lại Sài Gòn, đối mặt với mớ hỗn độn công việc, sẵn sàng bước tiếp những hành trình mới, những vùng đất mới, những con người mới. Lần này mình vẫn sẽ lắng nghe con tim, cứ làm thôi!


30
1
9 months ago

Mình vẫn mong ước trở về nhà từng giờ, từng phút suốt 3 tháng qua, trong những bản nhạc Country mà mình nghe mỗi ngày khi đi làm. Những câu từ an ủi và động viên rằng vẫn còn những người thương mình, đứng phía sau dang rộng vòng tay đón mình. Giữa muôn vàng rắc rối và một mớ hỗn độn trong công việc mà chính mình lựa chọn, mình không phân định được đúng sai, thật giả, muốn hay không, từ bỏ hay ở lại và tiếp tục. Và mình không biết phải làm gì ngoài việc phóng theo nó đến cùng. Trốn tránh và bất cần, trở về với chính khoảng trống của bản thân, nơi mà mình cảm thấy nhất.

Lần này mình vẫn về nhà như cách mà mình trốn tránh vấn đề suốt những năm đi học, đi làm. Thoáng nhìn mẹ, cha, bà nội, ăn một bữa thật no với những món đơn giản của mẹ, nếm cái vị cà phê sữa mà mẹ mình pha sẵn mỗi buổi sáng như trước đây, ôm chặt con Sữa lúc nào cũng sủa mừng rỡ khi thấy mình về, đánh con xe SH mà cha mới sửa rảo một vòng thị trấn (cái xe cưng của cha mà lần trước về quê bị người ta tông mình), nhìn con sông trước nhà vẫn chậm rãi trôi ngược xuôi theo con nước, nhìn những đồng lúa vừa mới trổ bông sắp tới mùa gặt, nhìn những cái bảng tên Sóc Trăng đang dần được thay bằng tên một thành phố mới. Rồi mình về nhà, thấp hương cho ông bà, đứng trước bàn gia tiên mình thầm cảm ơn vì ông bà vẫn luôn lắng nghe những lời mình cầu nguyện. Mọi thứ ở quê vẫn vậy, ngày qua ngày, êm ả như chưa từng có cơn bão nào.

Không phải bản thân mình tha thiết về nhà mỗi ngày sao? Nhưng mình luôn quyết định những thứ mà chính bản thân mình chẳng hiểu được, quay trở lại Sài Gòn sau nữa ngày về nhà. Đôi chân này không muốn dừng lại, dòng máu này vẫn chảy ngược xuôi như con sông trước nhà, đôi mắt này muốn nhìn thấy những khoảng trời mới dù nó có tồi tệ thế nào, trái tim này vẫn còn nồng nàng mùi men say, ý chí này không bao giờ bỏ cuộc.

Trở lại Sài Gòn, đối mặt với mớ hỗn độn công việc, sẵn sàng bước tiếp những hành trình mới, những vùng đất mới, những con người mới. Lần này mình vẫn sẽ lắng nghe con tim, cứ làm thôi!


30
1
9 months ago

Mình vẫn mong ước trở về nhà từng giờ, từng phút suốt 3 tháng qua, trong những bản nhạc Country mà mình nghe mỗi ngày khi đi làm. Những câu từ an ủi và động viên rằng vẫn còn những người thương mình, đứng phía sau dang rộng vòng tay đón mình. Giữa muôn vàng rắc rối và một mớ hỗn độn trong công việc mà chính mình lựa chọn, mình không phân định được đúng sai, thật giả, muốn hay không, từ bỏ hay ở lại và tiếp tục. Và mình không biết phải làm gì ngoài việc phóng theo nó đến cùng. Trốn tránh và bất cần, trở về với chính khoảng trống của bản thân, nơi mà mình cảm thấy nhất.

Lần này mình vẫn về nhà như cách mà mình trốn tránh vấn đề suốt những năm đi học, đi làm. Thoáng nhìn mẹ, cha, bà nội, ăn một bữa thật no với những món đơn giản của mẹ, nếm cái vị cà phê sữa mà mẹ mình pha sẵn mỗi buổi sáng như trước đây, ôm chặt con Sữa lúc nào cũng sủa mừng rỡ khi thấy mình về, đánh con xe SH mà cha mới sửa rảo một vòng thị trấn (cái xe cưng của cha mà lần trước về quê bị người ta tông mình), nhìn con sông trước nhà vẫn chậm rãi trôi ngược xuôi theo con nước, nhìn những đồng lúa vừa mới trổ bông sắp tới mùa gặt, nhìn những cái bảng tên Sóc Trăng đang dần được thay bằng tên một thành phố mới. Rồi mình về nhà, thấp hương cho ông bà, đứng trước bàn gia tiên mình thầm cảm ơn vì ông bà vẫn luôn lắng nghe những lời mình cầu nguyện. Mọi thứ ở quê vẫn vậy, ngày qua ngày, êm ả như chưa từng có cơn bão nào.

Không phải bản thân mình tha thiết về nhà mỗi ngày sao? Nhưng mình luôn quyết định những thứ mà chính bản thân mình chẳng hiểu được, quay trở lại Sài Gòn sau nữa ngày về nhà. Đôi chân này không muốn dừng lại, dòng máu này vẫn chảy ngược xuôi như con sông trước nhà, đôi mắt này muốn nhìn thấy những khoảng trời mới dù nó có tồi tệ thế nào, trái tim này vẫn còn nồng nàng mùi men say, ý chí này không bao giờ bỏ cuộc.

Trở lại Sài Gòn, đối mặt với mớ hỗn độn công việc, sẵn sàng bước tiếp những hành trình mới, những vùng đất mới, những con người mới. Lần này mình vẫn sẽ lắng nghe con tim, cứ làm thôi!


30
1
9 months ago

Tuổi 25 kết thúc đầy sự biến động, nhưng mình vẫn biết ơn vì những trải nghiệm đầy áp lực, tuyệt vọng, u sầu đó. Và sau tất cả, mình vẫn ở đây, cùng với những người bạn vẫn luôn ở đó, vẫn dang vòng tay đón lấy mình.


33
7
11 months ago

Tuổi 25 kết thúc đầy sự biến động, nhưng mình vẫn biết ơn vì những trải nghiệm đầy áp lực, tuyệt vọng, u sầu đó. Và sau tất cả, mình vẫn ở đây, cùng với những người bạn vẫn luôn ở đó, vẫn dang vòng tay đón lấy mình.


33
7
11 months ago

Tuổi 25 kết thúc đầy sự biến động, nhưng mình vẫn biết ơn vì những trải nghiệm đầy áp lực, tuyệt vọng, u sầu đó. Và sau tất cả, mình vẫn ở đây, cùng với những người bạn vẫn luôn ở đó, vẫn dang vòng tay đón lấy mình.


33
7
11 months ago

Tuổi 25 kết thúc đầy sự biến động, nhưng mình vẫn biết ơn vì những trải nghiệm đầy áp lực, tuyệt vọng, u sầu đó. Và sau tất cả, mình vẫn ở đây, cùng với những người bạn vẫn luôn ở đó, vẫn dang vòng tay đón lấy mình.


33
7
11 months ago

Tuổi 25 kết thúc đầy sự biến động, nhưng mình vẫn biết ơn vì những trải nghiệm đầy áp lực, tuyệt vọng, u sầu đó. Và sau tất cả, mình vẫn ở đây, cùng với những người bạn vẫn luôn ở đó, vẫn dang vòng tay đón lấy mình.


33
7
11 months ago

Tuổi 25 kết thúc đầy sự biến động, nhưng mình vẫn biết ơn vì những trải nghiệm đầy áp lực, tuyệt vọng, u sầu đó. Và sau tất cả, mình vẫn ở đây, cùng với những người bạn vẫn luôn ở đó, vẫn dang vòng tay đón lấy mình.


33
7
11 months ago

Tuổi 25 kết thúc đầy sự biến động, nhưng mình vẫn biết ơn vì những trải nghiệm đầy áp lực, tuyệt vọng, u sầu đó. Và sau tất cả, mình vẫn ở đây, cùng với những người bạn vẫn luôn ở đó, vẫn dang vòng tay đón lấy mình.


33
7
11 months ago

Tuổi 25 kết thúc đầy sự biến động, nhưng mình vẫn biết ơn vì những trải nghiệm đầy áp lực, tuyệt vọng, u sầu đó. Và sau tất cả, mình vẫn ở đây, cùng với những người bạn vẫn luôn ở đó, vẫn dang vòng tay đón lấy mình.


33
7
11 months ago

Tuổi 25 kết thúc đầy sự biến động, nhưng mình vẫn biết ơn vì những trải nghiệm đầy áp lực, tuyệt vọng, u sầu đó. Và sau tất cả, mình vẫn ở đây, cùng với những người bạn vẫn luôn ở đó, vẫn dang vòng tay đón lấy mình.


33
7
11 months ago

Tuổi 25 kết thúc đầy sự biến động, nhưng mình vẫn biết ơn vì những trải nghiệm đầy áp lực, tuyệt vọng, u sầu đó. Và sau tất cả, mình vẫn ở đây, cùng với những người bạn vẫn luôn ở đó, vẫn dang vòng tay đón lấy mình.


33
7
11 months ago

Tuổi 25 kết thúc đầy sự biến động, nhưng mình vẫn biết ơn vì những trải nghiệm đầy áp lực, tuyệt vọng, u sầu đó. Và sau tất cả, mình vẫn ở đây, cùng với những người bạn vẫn luôn ở đó, vẫn dang vòng tay đón lấy mình.


33
7
11 months ago

Tuổi 25 kết thúc đầy sự biến động, nhưng mình vẫn biết ơn vì những trải nghiệm đầy áp lực, tuyệt vọng, u sầu đó. Và sau tất cả, mình vẫn ở đây, cùng với những người bạn vẫn luôn ở đó, vẫn dang vòng tay đón lấy mình.


33
7
11 months ago

Tuổi 25 kết thúc đầy sự biến động, nhưng mình vẫn biết ơn vì những trải nghiệm đầy áp lực, tuyệt vọng, u sầu đó. Và sau tất cả, mình vẫn ở đây, cùng với những người bạn vẫn luôn ở đó, vẫn dang vòng tay đón lấy mình.


33
7
11 months ago

Tuổi 25 kết thúc đầy sự biến động, nhưng mình vẫn biết ơn vì những trải nghiệm đầy áp lực, tuyệt vọng, u sầu đó. Và sau tất cả, mình vẫn ở đây, cùng với những người bạn vẫn luôn ở đó, vẫn dang vòng tay đón lấy mình.


33
7
11 months ago

Tuổi 25 kết thúc đầy sự biến động, nhưng mình vẫn biết ơn vì những trải nghiệm đầy áp lực, tuyệt vọng, u sầu đó. Và sau tất cả, mình vẫn ở đây, cùng với những người bạn vẫn luôn ở đó, vẫn dang vòng tay đón lấy mình.


33
7
11 months ago

Tuổi 25 kết thúc đầy sự biến động, nhưng mình vẫn biết ơn vì những trải nghiệm đầy áp lực, tuyệt vọng, u sầu đó. Và sau tất cả, mình vẫn ở đây, cùng với những người bạn vẫn luôn ở đó, vẫn dang vòng tay đón lấy mình.


33
7
11 months ago

Tuổi 25 kết thúc đầy sự biến động, nhưng mình vẫn biết ơn vì những trải nghiệm đầy áp lực, tuyệt vọng, u sầu đó. Và sau tất cả, mình vẫn ở đây, cùng với những người bạn vẫn luôn ở đó, vẫn dang vòng tay đón lấy mình.


33
7
11 months ago

Tuổi 25 kết thúc đầy sự biến động, nhưng mình vẫn biết ơn vì những trải nghiệm đầy áp lực, tuyệt vọng, u sầu đó. Và sau tất cả, mình vẫn ở đây, cùng với những người bạn vẫn luôn ở đó, vẫn dang vòng tay đón lấy mình.


33
7
11 months ago

Tuổi 25 kết thúc đầy sự biến động, nhưng mình vẫn biết ơn vì những trải nghiệm đầy áp lực, tuyệt vọng, u sầu đó. Và sau tất cả, mình vẫn ở đây, cùng với những người bạn vẫn luôn ở đó, vẫn dang vòng tay đón lấy mình.


33
7
11 months ago

Tuổi 25 kết thúc đầy sự biến động, nhưng mình vẫn biết ơn vì những trải nghiệm đầy áp lực, tuyệt vọng, u sầu đó. Và sau tất cả, mình vẫn ở đây, cùng với những người bạn vẫn luôn ở đó, vẫn dang vòng tay đón lấy mình.


33
7
11 months ago

một chút vai biển


33
5
1 years ago

một chút vai biển


33
5
1 years ago

một chút vai biển


33
5
1 years ago

một chút vai biển


33
5
1 years ago

một chút vai biển


33
5
1 years ago


Story Save - La mejor herramienta gratuita para guardar Historias, Reels, Fotos, Videos, Highlights e IGTV en tu teléfono.

Story-save.com es una herramienta en línea intuitiva que permite a los usuarios descargar y guardar una variedad de contenido, incluidas historias, fotos, videos y materiales de IGTV directamente desde Instagram. Con Story-Save, no solo puedes descargar contenido diverso de Instagram fácilmente, sino también verlo cuando quieras, incluso sin acceso a internet. Esta herramienta es perfecta para esos momentos en los que encuentras algo interesante en Instagram y quieres guardarlo para verlo después. ¡Usa Story-Save para asegurarte de no perder la oportunidad de llevar contigo tus momentos favoritos de Instagram!

Nuestras ventajas:

No necesitas registrarte

Evita descargas de aplicaciones y registros, guarda historias directamente en la web.

Alta calidad exclusiva

Deshazte del contenido de baja calidad, conserva solo historias en alta resolución.

Accesible en todos los dispositivos

Descarga Historias de Instagram desde cualquier navegador, iPhone o Android.

Completamente gratuito

Sin cargos. Descarga cualquier historia sin costo alguno.

Preguntas Frecuentes

La función de descarga de Historias de Instagram está diseñada para ofrecer un método seguro y de alta calidad para descargar historias de Instagram. Es fácil de usar y no requiere registro. Simplemente copia el enlace, pégalo y disfruta del contenido.
Descargar historias de Instagram es un proceso sencillo que incluye tres pasos:
  • 1. Ve a la herramienta de descarga de Historias de Instagram.
  • 2. Escribe el nombre de usuario del perfil de Instagram en el campo proporcionado y haz clic en el botón Descargar.
  • 3. Verás todas las historias disponibles del periodo actual de 24 horas. Selecciona las que quieras y presiona Descargar.
La historia seleccionada se guardará rápidamente en el almacenamiento local de tu dispositivo.
Lamentablemente, no es posible descargar historias de cuentas privadas debido a restricciones de privacidad.
No hay límite en la cantidad de veces que puedes usar el servicio de descarga de historias de Instagram. Está disponible para uso ilimitado y es completamente gratuito.
Sí, es legal descargar y guardar historias de Instagram de otros usuarios, siempre y cuando no se usen con fines comerciales. Si planeas usarlas comercialmente, debes obtener permiso del propietario del contenido original y acreditarlo cada vez que uses la historia.
Todas las historias descargadas generalmente se guardan en la carpeta de Descargas de tu computadora, ya sea que uses Windows, Mac o iOS. Para dispositivos móviles, las historias se guardan en el almacenamiento del teléfono y deberían aparecer también en tu aplicación de Galería inmediatamente después de la descarga.